答黃生

宋代 陳師道
冰泥斷道雪塞門,遠坊累日無行人。 臥聞喧呼誰叩閽,稚子往問鹿駭奔。 黃生學詩用力新,急手疾口如翻盆。 衝風踏凍送七言,要令寒屋回春溫。 是時積陰又黃昏,叫鬧索火驚四鄰。 邇來結字穩且勻,豈不見我參寥君。 嗟吾老矣心尚存,後來得子空馬群。 徑須赤手縛麒麟,四大海水一口吞。 丈夫意氣抗浮雲,道逢其人兩手分, 妒婦拊膺王右軍。
bīng duàn dào xuě sài mén   yuǎn fāng lěi xíng rén  
wén xuān shuí kòu hūn   zhì wǎng wèn 鹿 hài bēn  
huáng shēng xué shī yòng xīn   shǒu kǒu fān pén  
chōng fēng dòng sòng yán   yào lìng hán huí chūn wēn  
shì shí yīn yòu huáng hūn   jiào nào suǒ huǒ jīng lín  
ěr lái jié wěn qiě yún   jiàn cān liáo jūn  
jiē lǎo xīn shàng cún   hòu lái de zi kōng qún  
jìng chì shǒu lín   hǎi shuǐ kǒu tūn  
zhàng kàng yún   dào féng rén liǎng shǒu fēn  
yīng wáng yòu jūn