答和李晴川宗伯見贈原韻

清代 慧霖
半生多愧一無能,況是雲堂退院僧。花徑得閒仍自掃,詩壇相望幾人登。 但教心地明如月,何礙頭銜冷似冰。曾制荷觴邀竹醉,名山風雨話傳鐙。 面壁能參文字禪,一花一石總清妍。法雲珍重開初地,香火終須賴後賢。 自有洞天藏白鹿,本來居士屬青蓮。投桃報李吾何敢,且結三生未了緣。
bàn shēng duō kuì néng   kuàng shì yún táng tuì 退 yuàn sēng huā jìng xián réng sǎo   shī tán xiāng wàng rén dēng
dàn jiào xīn míng yuè   ài tóu xián lěng shì bīng céng zhì shāng yāo zhú zuì   míng shān fēng huà chuán dèng
miàn néng cān wén chán   huā shí zǒng qīng yán yún zhēn chóng kāi chū   xiāng huǒ zhōng lài hòu xián
yǒu dòng tiān cáng bái 鹿   běn lái shì shǔ qīng lián tóu táo bào gǎn   qiě jié sān shēng wèi liǎo yuán