答何楚才

宋代 徐積
有客能操耒,而舍其良田。有客善攻玉,而探珠於淵。 二者之是非,子以謂何如。子乃舍所急,若是其渠渠。 然余有二說,可為不可為。所為不可者,子家無寒飢。 所謂可為者,奉養之所資。余此二說者,子當慎擇之。 余嘗奇子貌,亦嘗憐子文。不能為子謀,嗟哉空云云。
yǒu néng cāo lěi   ér shě liáng tián yǒu shàn gōng ér   tàn zhū yuān    
èr zhě zhī shì fēi   zi wèi zi nǎi shě suǒ ruò   shì    
rán yǒu èr shuō   wèi wèi suǒ wéi zhě zi   jiā hán    
suǒ wèi wèi zhě   fèng yǎng zhī suǒ èr shuō zhě zi   dāng shèn zhī    
cháng zi mào   cháng lián zi wén néng wéi zi móu jiē   zāi kōng yún yún