大寒呈張太博

宋代 鄭獬
寒風怒蓬勃,排戶入吾室。 沙灰漲天黑,白日赤黃色。 捉衣擁肩坐,心脾寒憀慄。 須臾天氣變,陰黯如塗漆。 跳空雨雹飛,四走珠璣出。 數子方嘆驚,共怪天公逸。 先生攜書來,昂頤杖飛策。 乃召二三子,環坐與之席。 呼童令取酒,盤飣雜梨栗。 酒行寒氣除,春陽生四壁。 先生說大義,馳騖何纖悉。 洞徹人精神,兩耳飛霹靂。 老語植根節,九牛不可屈。 堯眉與舜目,緬若曾相識。 如當夜黑中,光耀見赤日。 退思聖賢業,所積在劘剔。 韋皮畫山龍,塊泥亦瓦礫。 人固有識智,非如物之植。 而不自刻苦,晝夜如刀尺。 年齒方壯健,男兒宜努力。 方今太平民,尚未獲蘇息。 誰能拱兩手,看人樹勳績。
hán fēng péng   pái shì  
shā huī zhǎng tiān hēi   bái chì huáng  
zhuō yōng jiān zuò   xīn hán liáo  
tiān biàn   yīn àn  
tiào kōng báo fēi   zǒu zhū chū  
shù zi fāng tàn jīng   gòng guài tiān gōng  
xiān sheng xié shū lái   áng zhàng fēi  
nǎi zhào èr sān   huán zuò zhī  
tóng lìng jiǔ   pán dìng  
jiǔ xíng hán chú   chūn yáng shēng  
xiān sheng shuō   chí xiān  
dòng chè rén jīng shén   liǎng ěr fēi  
lǎo zhí gēn jié   jiǔ niú  
yáo méi shùn   miǎn ruò céng xiāng shí  
dàng hēi zhōng   guāng yào 耀 jiàn chì  
tuì 退 shèng xián   suǒ zài  
wéi huà shān lóng   kuài  
rén yǒu shí zhì   fēi zhī zhí  
ér   zhòu dāo chǐ  
nián chǐ fāng zhuàng jiàn   nán ér  
fāng jīn tài píng mín   shàng wèi huò  
shuí néng gǒng liǎng shǒu   kàn rén shù xūn