大風

宋代 蘇舜欽
秋半收穫登郊原,攲側小屋愁夕眠。是夜大風拔樹走,吹倒南壁如崩山。 夢中驚起但呼叫,病仆未動徒豗喧。驅令燃火遍照燎,瓦甓狼藉滿我前。 披衣抱枕欲避去,去此乃是曠野田。況時風怒尚未息,直恐涇渭遭吹翻。 露坐不免念禾黍,必已刮刷無完根。六事不和暴風作,嘗聞洪範有此言。 昔時大風禾盡偃,上帝蓋直周公冤。方今天子至神聖,惟恐臣下辜其恩。 是何此風乃震作,吹盡秋實傷元元。有能返風起禾者,亦足表異知所存。 至誠皎潔固不昧,時雖今古同乾坤。
qiū bàn shōu huò dēng jiāo yuán   xiǎo chóu mián shì fēng shù zǒu   chuī dào nán bēng shān
mèng zhōng jīng dàn jiào   bìng wèi dòng huī xuān lìng rán huǒ biàn zhào liáo   láng mǎn 滿 qián
bào zhěn   nǎi shì kuàng tián kuàng shí fēng shàng wèi   zhí kǒng jīng wèi zāo chuī fān
zuò miǎn niàn shǔ   guā shuā wán gēn liù shì bào fēng zuò   cháng wén hóng fàn yǒu yán
shí fēng jǐn yǎn   shàng gài zhí zhōu gōng yuān fāng jīn tiān zhì shén shèng   wéi kǒng chén xià ēn
shì fēng nǎi zhèn zuò   chuī jǐn qiū shí shāng yuán yuán yǒu néng fǎn fēng zhě   biǎo zhī suǒ cún
zhì chéng jiǎo jié mèi   shí suī jīn tóng qián kūn