大風

宋代 梅堯臣
夜風晝不止,天理何可常。 正當春木榮,擺磨枝葉傷。 東皇務長養,乃值此物狂。 曷不訴於帝,斥之出遠方。 風伯有罪五,孰肯進皂囊。 往時歲苦旱,救熱雨欲滂。 吹之不使下,雲雷遂深藏。 復搖江海波,白日沈舟航。 又卷關塞沙,千里填河隍。 拔木與退鷁,書傳言已詳。 今者天柔和,煦煦皆敷芳。 獨爾何不仁,嚎怒事雄強。 既其背天時,誅殛固所當。 鳶鳴兼虎嘯,助惡黨亦昌。
fēng zhòu zhǐ   tiān cháng
zhèng dāng chūn róng   bǎi zhī shāng
dōng huáng cháng yǎng   nǎi zhí kuáng
  chì zhī chū yuǎn fāng
fēng yǒu zuì   shú kěn jìn zào náng
wǎng shí suì hàn   jiù pāng
chuī zhī shǐ 使 xià   yún léi suì shēn cáng
yáo jiāng hǎi   bái shěn zhōu háng
yòu juǎn guān sài shā   qiān tián huáng
tuì 退   shū chuán yán xiáng
jīn zhě tiān róu   jiē fāng
ěr rén   háo shì xióng qiáng
bèi tiān shí   zhū suǒ dāng
yuān míng jiān xiào   zhù è dǎng chāng