答二郭詩 其一

魏晉 嵇康
天下悠悠者。不能趨上京。二郭懷不羣。超然來北征。樂道托萊廬。雅志無所營。良時遘其願。遂結歡愛情。君子義是親。恩好篤平生。 寡智自生災。屢使眾釁成。豫子匿梁側。聶政變其形。顧此懷怛惕。慮在茍自寧。今當寄他域。嚴駕不得停。本圖終宴婉。今更不克幷。 二子贈嘉詩。馥如幽蘭馨。戀土思所親。能不氣憤盈。
tiān xià yōu yōu zhě néng shàng jīng èr guō huái qún chāo rán lái běi zhēng dào tuō lái zhì suǒ yíng liáng shí gòu yuàn suì jié huān ài qíng jūn zi shì qīn ēn hǎo píng shēng                    
guǎ zhì shēng zāi shǐ zhòng 使 xìn chéng zi liáng niè zhèng biàn xíng huái zài níng jīn dāng yán jià tíng běn zhōng yàn wǎn jīn gèng bìng                    
èr zi zèng jiā shī yōu lán xīn liàn suǒ qīn néng fèn yíng