達臣議承餉石耳

宋代 孫覿
窮秋客舍風雨淒,破釜生魚甑有衣。故侯未種東陵瓜,餓夫欲采西山薇。 歲晚黃精可療飢,故園萬里天一涯。未辨登山拾瑤草,且復從公茹石芝。
qióng qiū shè fēng   shēng zèng yǒu hòu wèi zhǒng dōng líng guā   è cǎi 西 shān wēi
suì wǎn huáng jīng liáo   yuán wàn tiān wèi biàn dēng shān shí yáo cǎo   qiě cóng gōng shí zhī