答伯循

明代 康海
抱病臥林壑,思君安可親。忽蒙枉書札,便已愜心神。 曲藝竟何益,虛名常愧人。沜東有垂柳,堪送百年身。
bào bìng lín   jūn ān qīn méng wǎng shū zhá biàn   便 qiè xīn shén    
jìng   míng cháng kuì rén pàn dōng yǒu chuí liǔ kān   sòng bǎi nián shēn