大?

宋代 楊澤民
漸雨回春,風清夏,垂柳涼生芳屋。餘花猶滿地,引蜂游蝶戲,慢飛輕觸。院宇深沈,簾櫳寂靜,蒼玉時敲疏竹。雕梁新來燕,恣呢喃不住,似曾相熟。但雙去並來,漫索幽恨,枕單衾獨。 
 仙郎去又速。料今在、何許停雙轂。任夢想、頻登台榭,遍倚闌干,水雲千里空流目。纖遇又魚客,難盡寫、別來心曲。媚容幸傾城國。今日何事,還又難分麰菽。寸心天上可燭。
 
jiàn huí chūn   fēng qīng xià   chuí liǔ liáng shēng fāng huā yóu mǎn 滿   yǐn fēng yóu dié   màn fēi qīng chù yuàn shēn shěn   lián lóng jìng   cāng shí qiāo shū zhú diāo liáng xīn lái yàn   nán zhù   céng xiāng shú dàn shuāng bìng lái   màn suǒ yōu hèn   zhěn dān qīn
  &   #   1   3   ; &# 13; xiān láng yòu liào jīn zài tíng shuāng rèn mèng xiǎng pín dēng   tái xiè biàn   lán gān shuǐ yún qiān kōng liú xiān   yòu nán jǐn xiě bié lái xīn mèi róng xìng qīng chéng guó   jīn shì hái yòu nán fēn móu shū cùn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;