大?

宋代 劉辰翁
任瑣窗深、重簾閉,春寒知有人處。常年笑花信,問東風情性,是嬌是妒。冰柳成須,吹桃欲削,知更海棠堪否。相將燕歸又,看香泥半雪,欲歸還誤。溫低回芳草,依稀寒食,朱門封絮。 
 少年慣羈旅。亂山斷,欹樹喚船渡。正暗想、雞聲落月,梅影孤屏,更夢衾、千重似霧。相如倦遊去。掩四壁、淒其春暮。休回首、都門路。幾番行曉,個個阿嬌深貯。而今斷煙細雨。
 
rèn suǒ chuāng shēn zhòng lián   chūn hán zhī yǒu rén chù cháng nián xiào huā xìn   wèn dōng fēng qíng xìng   shì jiāo shì bīng liǔ chéng   chuī táo xuē   zhī gēng hǎi táng kān fǒu xiāng jiāng yàn guī yòu   kàn xiāng bàn xuě   guī huán wēn huí fāng cǎo   hán shí   zhū mén fēng
  &   #   1   3   ; &# 13; shào nián guàn luàn   shān duàn shù huàn chuán zhèng àn xiǎng   shēng luò yuè   méi yǐng píng gèng mèng qīn qiān zhòng shì xiàng juàn yóu yǎn chūn xiū huí shǒu dōu mén   fān xíng xiǎo ā jiāo shēn zhù ér   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;