村居

宋代 陸游
人笑無才自笑狂,槿籬竹塢得深藏。 自從病後辜風月,未免愁中讀老莊。 行圃數畦秋菜長,泛溪十里晚荷香。 叢書坐嬾無由續,且補忠州手錄方。
rén xiào cái xiào kuáng   jǐn 槿 zhú shēn cáng  
cóng bìng hòu fēng yuè   wèi miǎn chóu zhōng lǎo zhuāng  
xíng shù qiū cài zhǎng   fàn shí wǎn xiāng  
cóng shū zuò lǎn yóu   qiě zhōng zhōu shǒu fāng