催老融墨戲

宋代 樓鑰
古人惜墨如惜金,老融惜墨如惜命。 濡毫洗盡始輕拂,意匠經營極深夐。 人非求似韻自足,物已忘形影猶映。 地蒸宿霧日未高,雨帶寒煙山欲暝。 中含太古不盡意,筆墨超然絕畦逕。 畫家安得論三尺,身世生緣俱墮甑。 人言可望不可親,夜半叩門寧復聽。 三生宿契誰得知,一見未言心已應。 岩傾千丈雪散空,上有清池開錦鏡。 意行忽發虎溪笑,許作新圖寫幽勝。 歸尋一紙五十尺,傳以礬膠如練淨。 自知能事難促迫,捲送松窗待清興。 筆端膚雨今何如,西抹東塗應略定。 何當一日快先覩,洗我昏眸十年病。
rén jīn   lǎo róng mìng  
háo jǐn shǐ qīng   jiàng jīng yíng shēn xiòng  
rén fēi qiú shì yùn   wàng xíng yǐng yóu yìng  
zhēng 宿 wèi gāo   dài hán yān shān míng  
zhōng hán tài jìn   chāo rán jué jìng  
huà jiā ān lùn sān chǐ   shēn shì shēng yuán duò zèng  
rén yán wàng qīn   bàn kòu mén níng tīng  
sān shēng 宿 shuí zhī   jiàn wèi yán xīn yīng  
yán qīng qiān zhàng xuě sàn kōng   shàng yǒu qīng chí kāi jǐn jìng  
xíng xiào   zuò xīn xiě yōu shèng  
guī xún zhǐ shí chǐ   chuán fán jiāo liàn jìng  
zhī néng shì nán   juǎn sòng sōng chuāng dài qīng xīng  
duān jīn   西 dōng yīng lüè dìng  
dāng kuài xiān   hūn móu shí nián bìng