翠孤至渚宮寄座主相公

唐代 曹鄴
萬里一孤舟,春行夏方到。骨肉盡單羸,沉憂滿懷抱。 羈孤相對泣,性命不相保。開戶山鼠驚,蟲聲亂秋草。 白菌緣屋生,黃蒿擁籬倒。對此起長嗟,芳年亦須老。 恩門為宰相,出入用天道。忽於摧落間,收得青松操。 全家到江陵,屋虛風浩浩。中腸自相伐,日夕如寇盜。 其下有孤侄,其上有孀嫂。黃糧賤於土,一飯常不飽。 天斜日光薄,地濕蟲叫噪。惟恐道忽消,形容益枯槁。 古人於黃雀,豈望白環報。奉答恩地恩,何慚以誠告。
wàn zhōu   chūn xíng xià fāng dào ròu jǐn dān léi   chén yōu mǎn 滿 huái bào
xiāng duì   xìng mìng xiāng bǎo kāi shān shǔ jīng   chóng shēng luàn qiū cǎo
bái jūn yuán shēng   huáng hāo yōng dào duì cháng jiē   fāng nián lǎo
ēn mén wèi zǎi xiàng   chū yòng tiān dào cuī luò jiān   shōu de qīng sōng cāo
quán jiā dào jiāng líng   fēng hào hào zhōng cháng xiāng   kòu dào
xià yǒu zhí   shàng yǒu shuāng sǎo huáng liáng jiàn   fàn cháng bǎo
tiān xié guāng báo   shī chóng jiào zào wéi kǒng dào xiāo   xíng róng gǎo
rén huáng què   wàng bái huán bào fèng ēn ēn   cán chéng gào