從邢芻甫求桃竹拄杖
拄杖當年盛得名,一枝尚覺百金輕。
老人不復須春草,只要攜渠處處行。
zhǔ
拄
zhàng
杖
dāng
當
nián
年
shèng
盛
dé
得
míng
名
,
yī
一
zhī
枝
shàng
尚
jué
覺
bǎi
百
jīn
金
qīng
輕
。
lǎo
老
rén
人
bù
不
fù
復
xū
須
chūn
春
cǎo
草
,
zhǐ
只
yào
要
xié
攜
qú
渠
chù
處
chù
處
xíng
行
。