從謝仲謙乞貓一首

宋代 劉一止
昔人蟻動疑鬥牛,我家奔鼠如馬群。穿床撼席不得寐,齧噬編簡連帨帉。 主人瓶粟常掛壁,每飯不肉如廣文。誰令作意肆奸孽,似怨釜鬵無餘葷。 君家得貓自拯溺,恩育幾歲忘其勤。屋頭但怪鼠跡絕,不知下有飛將軍。 他時生囝願聘取,青海龍種豈足雲。歸來堂上看俘馘,買魚貫柳酬策勛。
rén dòng dòu niú   jiā bēn shǔ qún chuān 穿 chuáng hàn mèi   niè shì biān jiǎn lián shuì fēn
zhǔ rén píng cháng guà   měi fàn ròu guǎng wén shuí lìng zuò jiān niè   shì yuàn qín hūn
jūn jiā māo zhěng   ēn suì wàng qín tóu dàn guài shǔ jué   zhī xià yǒu fēi jiāng jūn
shí shēng jiǎn yuàn pìn   qīng hǎi lóng zhǒng yún guī lái táng shàng kàn guó   mǎi guàn liǔ chóu xūn