從王仲可求近詩

宋代 韓淲
推門喜見王摩詰,種樹栽花興寄中。一旦青衫遽如許,幾年黃卷亦書功。 人間文物驚無有,天與詩名定不同。乞取成編山里去,坐堆殘葉讀清風。
tuī mén jiàn wáng jié   zhòng shù zāi huā xīng zhōng dàn qīng shān   nián huáng juǎn shū gōng    
rén jiān wén jīng yǒu   tiān shī míng dìng tóng chéng biān shān zuò   duī cán qīng fēng