從沈文伯乞娑羅樹碑

宋代 芮燁
楚州淮陰娑羅樹,霜露榮悴今何如。 能令草木死不朽,當時為有北海書。 荒碑雨侵澀苔蘚,尚想墨本傳東吳。
chǔ zhōu huái yīn suō luó shù   shuāng róng cuì jīn  
néng lìng cǎo xiǔ   dāng shí wéi yǒu běi hǎi shū  
huāng bēi qīn tái xiǎn   shàng xiǎng běn chuán dōng