聰老

宋代 劉克莊
聰老才堪將,髠緇意未平。 僧中能結客,禪外又談兵。 喜聽詩家話,多知虜地情。 何當長鬚髮,遣戌國西營。
cōng lǎo cái kān jiāng   kūn wèi píng
sēng zhōng néng jié   chán wài yòu tán bīng
tīng shī jiā huà   duō zhī qíng
dāng cháng   qiǎn guó 西 yíng