次子瞻夜字韻作中秋對月二篇一以贈王郎二以

宋代 蘇轍
平明坐曹黃昏歸,終歲得閒惟有夜。 已邀明月出牆東,更遣清風掃庭下。 城上青鬟四山合,門前白練長江瀉。 誰家高會吹參差,鄰婦悲歌舂罷亞。 二年憂患今已過,一夜清光天所借。 西京詩句出蘇李,南國風流數王謝。 已隨孤棹去中原,肯顧新科求上舍。 讀書本自比嵇鍛,學劍要須問曹蔗。 清觴灩灩君莫違,佳句駸駸予已怕。 狂夫猖狂終累人,不返行遭親黨罵。 十年秋月照相思,相従只有彭門夜。 露侵笳鼓思城闕,寒迫魚龍舞潭下。 厭厭夜飲歡自足,落落襟懷向人瀉。 秋深河來巨野溢,水乾樓起滕王亞。 北海孔公雖好客,河內寇君那得借。 是非朝野忽紛紜,得喪芳菲一開謝。 明月多情還入門,流水何知空繞舍。 晨餐江市富鱣魴,夜宿山村足梨蔗。 坐隅鵬鳥不須問,牆外蝮蛇猶足怕。 婁公見唾行自干,馮老尚多誰定罵。
píng míng zuò cáo huáng hūn guī   zhōng suì xián wéi yǒu  
yāo míng yuè chū qiáng dōng   gèng qiǎn qīng fēng sǎo tíng xià  
chéng shàng qīng huán shān   mén qián bái liàn cháng jiāng xiè  
shuí jiā gāo huì chuī cēn   lín bēi chōng  
èr nián yōu huàn jīn guò   qīng guāng tiān suǒ jiè  
西 jīng shī chū   nán guó fēng liú shù wáng xiè  
suí zhào zhōng yuán   kěn xīn qiú shàng shè  
shū běn duàn   xué jiàn yào wèn cáo zhè  
qīng shāng yàn yàn jūn wéi   jiā qīn qīn  
kuáng chāng kuáng zhōng lèi rén   fǎn xíng zāo qīn dǎng  
shí nián qiū yuè zhào xiàng   xiāng cóng zhǐ yǒu péng mén  
qīn jiā chéng què   hán lóng tán xià  
yān yān yǐn huān   luò luò jīn huái xiàng rén xiè  
qiū shēn lái   shuǐ qián lóu téng wáng  
běi hǎi kǒng gōng suī hào   nèi kòu jūn de jiè  
shì fēi cháo fēn yún   de sàng fāng fēi kāi xiè  
míng yuè duō qíng hái mén   liú shuǐ zhī kōng rào shě  
chén cān jiāng shì zhān fáng   宿 shān cūn zhè  
zuò péng niǎo wèn   qiáng wài shé yóu  
lóu gōng jiàn tuò xíng gàn   féng lǎo shàng duō shuí dìng