次子厚秋懷韻

宋代 朱熹
秋風何方來,為我滌殘暑。庭梧亦何與,索索終夜雨。 冥思感物變,念此離索苦。浩蕩信莫量,幽紛那得睹。 丁年舍我去,憔悴故其所。廓落濟時心,頹然復安取。 永懷平生友,夢想見眉宇。今晨枉秀句,爛若朝霞舉。 去去同采芝,高軒坐凝佇。
qiū fēng fāng lái   wèi cán shǔ tíng   suǒ suǒ zhōng
míng gǎn biàn   niàn suǒ hào dàng xìn liàng   yōu fēn de
dīng nián shě   qiáo cuì suǒ kuò luò shí xīn   tuí rán ān
yǒng huái píng shēng yǒu   mèng xiǎng jiàn méi jīn chén wǎng xiù   làn ruò zhāo xiá
tóng cǎi zhī   gāo xuān zuò níng zhù