次致明泉石軒詩韻

宋代 劉子翬
天懷迥與塵器背,蓬萊屢踏金鰲背。 閒披白袷過清湖,爽氣涵空渺無外。 澹然愛此一泓奇,散發逍遙漱華滋。 尚嫌林影太凋薄,斜陽射破碧琉璃。 遙知宣室虛前席,良裘固非一狐腋。 他時歸夢想南飛,環詞已為磨崖石。
tiān huái jiǒng chén bèi   péng lái jīn áo bèi  
xián bái jiá guò qīng   shuǎng hán kōng miǎo wài  
dàn rán ài hóng   sàn xiāo yáo shù huá  
shàng xián lín yǐng tài diāo báo   xié yáng shè liú li  
yáo zhī xuān shì qián   liáng qiú fēi  
shí guī mèng xiǎng nán fēi   huán wèi shí