次致和韻

元代 王冕
方見雲山出,忽然風雨來。 暴生三尺水,推去一階苔。 古意何能解?新詩止自裁。 天時與人事,歷歷不須猜。
fāng jiàn yún shān chū   rán fēng lái
bào shēng sān chǐ shuǐ   tuī jiē tái
néng jiě   xīn shī zhǐ cái
tiān shí rén shì   cāi