次張彥輔韻

宋代 朱熹
風霜歲雲徂,塵事眯雙目。故人書鼎來,照眼一連玉。 把玩不知疲,日晏坐空腹。卷藏什襲秘,寒光夜穿櫝。 嗟予骯髒姿,十駕不能速。丘壑聊自娛,簞瓢亦云足。 君侯湖海士,逸氣謝追逐。胡為不予鄙,乃肯顧林谷。 高軒緩前期,清夢繞雙竹。起將杜陵句,寫寄玉川屋。 我窮詩未工,最覺貂難續。感君慇勤意,吟苦屢更燭。 群公饒藻思,裂箋動盈束。歷險正摧輈,爭先俄擊轂。 低回欲引避,悵望曷歸宿。出吻竟無奇,彊顏終自恧。 北風催歲年,兩鬢失新綠。樊生念學稼,曹子悲食粟。 死灰寧復然,寡過良所欲。耿耿自知明,何勞詹尹卜。
fēng shuāng suì yún   chén shì shuāng rén shū dǐng lái   zhào yǎn lián
wán zhī   yàn zuò kōng juǎn cáng shí   hán guāng chuān 穿
jiē āng zāng 姿   shí jià néng qiū liáo   dān piáo yún
jūn hòu hǎi shì   xiè zhuī zhú wéi   nǎi kěn lín
gāo xuān huǎn qián   qīng mèng rào shuāng zhú jiāng líng   xiě chuān
qióng shī wèi gōng   zuì jué diāo nán gǎn jūn yīn qín   yín gèng zhú
qún gōng ráo zǎo   liè jiān dòng yíng shù xiǎn zhèng cuī zhōu   zhēng xiān é
huí yǐn   chàng wàng guī 宿 chū wěn jìng   jiàng yán zhōng
běi fēng cuī suì nián   liǎng bìn shī xīn fán shēng niàn xué jià   cáo zi bēi shí
huī níng rán   guǎ guò liáng suǒ gěng gěng zhī míng   láo zhān yǐn bo