次張彥輔賞梅韻

宋代 朱熹
朔風萬里開雲屏,清霜夜墜朝景晴。南枝浩蕩正春色,凍蕊的皪含空明。 花邊偶對青銅鏡,槁項不堪冰雪映。擁爐獨坐只悲吟,振策出遊舒遠興。 暗香何處時一飄,行行復值最長條。仰頭欲折渺誰贈,滿意相思那得邀。 極知異縣淹行李,心賞未甘輕付畀。石雄賦罷不相聞,秀野書來因舉似。 兩翁句法爭新奇,畫出疏影沉寒漪。 幽探自出塵境外,勝概未許兒曹知。祇今嚼蕊攀條處,它日重來記前度。 風台月觀悄無言,玉笛冰灘索同賦。嗟予衰懶倦將迎,過眼紛紛無復情。 尚喜疏英窺水白,更憐落片點苔青。興來亂插飛蓬首,擬向君家醉君酒。 酒酣耳熱莫狂歌,布鼓雷門須縮手。
shuò fēng wàn kāi yún píng   qīng shuāng zhuì cháo jǐng qíng nán zhī hào dàng zhèng chūn dòng   ruǐ de hán kōng míng    
huā biān ǒu duì qīng tóng jìng   gǎo xiàng kān bīng xuě yìng yōng zuò zhǐ bēi yín zhèn   chū yóu shū yuǎn xīng    
àn xiāng chǔ shí piāo   xíng xíng zhí zuì cháng tiáo yǎng tóu zhé miǎo shuí zèng mǎn   滿 xiāng de yāo    
zhī xiàn yān xíng   xīn shǎng wèi gān qīng shí xióng xiāng wén xiù   shū lái yīn    
liǎng wēng zhēng xīn   huà chū shū yǐng chén hán  
yōu tàn chū chén jìng wài   shèng gài wèi ér cáo zhī jīn jué ruǐ pān tiáo chǔ   chóng lái qián    
fēng tái yuè guān qiāo yán   bīng tān suǒ tóng jiē shuāi lǎn juàn jiàng yíng guò   yǎn fēn fēn qíng    
shàng shū yīng kuī shuǐ bái   gèng lián luò piàn diǎn tái qīng xīng lái luàn chā fēi péng shǒu   xiàng jūn jiā zuì jūn jiǔ    
jiǔ hān ěr kuáng   léi mén suō shǒu