次韻子瞻自普照入山獨游二庵

宋代 蘇轍
披榛入山山路細,鐘聲出寺門將閉。 石苔冉冉上芒鞋,草露漙漙著衣袂。 野人茅茨苫竹屋,終身侷促無生計。 天公未勝困人,春田米盡秋田繼。 老妻稚子亦自樂,野草山花還插髻。 長笑人間醉未醒,終老辛勤漫欺世。
zhēn shān shān   zhōng shēng chū mén jiāng  
shí tái rǎn rǎn shàng máng xié   cǎo tuán tuán zhù mèi  
rén máo shān zhú   zhōng shēn shēng  
tiān gōng wèi shèng kùn rén   chūn tián jǐn qiū tián  
lǎo zhì   cǎo shān huā hái chā  
cháng xiào rén jiān zuì wèi xǐng   zhōng lǎo xīn qín màn shì