次韻子瞻自徑山回宿湖上

宋代 蘇轍
朝従徑山來,泱莽徑山色。 莫従湖上歸,滉漾湖光碧。 借問泛湖舟,何似登山屐。 高懷厭朝市,遠去忘憂栗。 目向幽人青,顏従濁醪赤。 塵埃解羅網,宇宙為安宅。 油然了無營,此意誰能詰。 嗟予別離久,欲往徒反側。 留滯亦何為,空驚突深黑。
cháo cóng jìng shān lái   yāng mǎng jìng shān  
cóng shàng guī   huàng yàng guāng  
jiè wèn fàn zhōu   dēng shān  
gāo huái yàn cháo shì   yuǎn wàng yōu  
xiàng yōu rén qīng   yán cóng zhuó láo chì  
chén āi jiě luó wǎng   zhòu wèi ān zhái  
yóu rán liǎo yíng   shuí néng  
jiē bié jiǔ   wǎng fǎn  
liú zhì wéi   kōng jīng shēn hēi