次韻子瞻追和歸去來

宋代 李之儀
歸去來兮,吾其老矣何時歸?悟鳧鶴之長短,鑒斷續之哀悲。 悵野馬之過隙,雖絕足而寧追。予行年五十有五,蓋知五十四年之非。 須前因以命駕,豈大寒而方衣。茲物理之必至,又何資於發微? 吾家不遠,可跂可奔。解我簪紱,即吾蓬門。里閈雖異,室廬具存。 稱所有以取給,尚奚擇於瓶樽。課童僕以供役,玩幼稚而開顏。 將有限以加節,異無適而不安。從賓客之款戶,任風雨之當關。 足可及而必到,目可盡而必觀。非梁燕與庭鵲,孰朝往而暮還? 寄終日以冗冗,絕妄心之桓桓!歸去來兮,聊隨緣以遨遊。 何吾鄉之必歸,姑稍足而無求。等天地於逆旅,曷此樂而彼憂! 有客過門而問予,何不返乎先疇?羊腸縱轡,夜壑移舟。 空斷梗之因風,昧死狐之首丘。但俯仰以托物,徒上下以通流! 予既謝夫不敏,願進言而少休!已矣乎!蟲以其能知時,禍生有胎神豈留。 羨其可久將安之,焉用必歸去自修!乃其期想荒蕪之六鑿,時載耨而載耔。 幸洒然而無著,遂寓懷於此詩!豈前人之敢及,庶知予自信而不疑。
guī lái   lǎo shí guī   zhī cháng duǎn   jiàn duàn zhī āi bēi
chàng zhī guò   suī jué ér níng zhuī xíng nián shí yǒu   gài zhī shí nián zhī fēi
qián yīn mìng jià   hán ér fāng zhī zhì   yòu wēi  
jiā yuǎn   bēn jiě zān   péng mén hàn suī   shì cún
chēng suǒ yǒu gěi   shàng píng zūn tóng gòng   wán yòu zhì ér kāi yán
jiāng yǒu xiàn jiā jié   shì ér ān cóng bīn zhī kuǎn   rèn fēng zhī dāng guān
ér dào   jǐn ér guān fēi liáng yàn tíng què   shú cháo wǎng ér hái  
zhōng rǒng rǒng   jué wàng xīn zhī huán huán   guī lái   liáo suí yuán áo yóu
xiāng zhī guī   shāo ér qiú děng tiān   ér yōu  
yǒu guò mén ér wèn   fǎn xiān chóu   yáng cháng zòng pèi   zhōu
kōng duàn gěng zhī yīn fēng   mèi zhī shǒu qiū dàn yǎng tuō   shàng xià tōng liú  
xiè mǐn   yuàn jìn yán ér shǎo xiū     chóng néng zhī shí   huò shēng yǒu tāi shén liú
xiàn jiǔ jiāng ān zhī   yān yòng guī xiū   nǎi xiǎng huāng zhī liù záo   shí zài nòu ér zài
xìng rán ér zhù   suì huái shī   qián rén zhī gǎn   shù zhī xìn ér