次韻子瞻謫居三適其二午窗坐睡

宋代 蘇轍
定中龍眠膝,定起柳生肘。 心無出入異,三昧亦何有。 晴窗午陰轉,坐睡一何久。 頹然擁褐身,剝啄叩門手。 褰帷顧我笑,疑我困宿酒。 不知吾喪我,冰消不遺壽。 空虛無一物,彼物自枯朽。 夢中得靈藥,此藥從誰受。 侵尋入四支,欲洗自無垢。 從今百不欠,只欠歸田叟。
dìng zhōng lóng mián   dìng liǔ shēng zhǒu  
xīn chū   sān mèi yǒu  
qíng chuāng yīn zhuǎn   zuò shuì jiǔ  
tuí rán yōng shēn   zhuó kòu mén shǒu  
qiān wéi xiào   kùn 宿 jiǔ  
zhī sàng   bīng xiāo shòu  
kōng   xiǔ  
mèng zhōng de líng yào   yào cóng shuí shòu  
qīn xún zhī   gòu  
cóng jīn bǎi qiàn   zhǐ qiàn guī tián sǒu