次韻子瞻贈張憨子

宋代 蘇轍
得罪南來正坐言,道人閉口意深全。 天游本自有真樂,羿彀誰知定不賢。 構火暾暾初吐日,飛流滾滾旋成川。 此心此去如灰冷,肯更逢人問復然。
zuì nán lái zhèng zuò yán   dào rén kǒu shēn quán  
tiān yóu běn yǒu zhēn   羿 gòu shéi zhī dìng xián  
gòu huǒ tūn tūn chū   fēi liú gǔn gǔn xuán chéng chuān  
xīn huī lěng   kěn gèng féng rén wèn rán