次韻子瞻與安節夜坐三首

宋代 蘇轍
前山積雪暮崢嶸,燕坐微聞落瓦聲。 共對一尊通夜語,相看萬里故鄉情。 信歸嶺上寒梅遠,恨極江南春草生。 明目青銅添白髮,且須醉睡倒燈檠。 少年高論苦崢嶸,老學寒蟬不復聲。 目斷家山空記路,手披禪冊漸忘情。 功名久已知前錯,婚嫁猶須畢此生。 家世讀書難便廢,漫留案上鐵燈檠。 謫官似我無歸計,落第憐渠有屈聲。 握手天涯同一笑,倚門歲晚不勝情。 黃崗俯仰成陳跡,白首蹉跎畏後生。 歸去且安南巷樂,莫看歌舞醉長檠。
qián shān xuě zhēng róng   yàn zuò wēi wén luò shēng  
gòng duì zūn tōng   xiāng kàn wàn xiāng qíng  
xìn guī lǐng shàng hán méi yuǎn   hèn jiāng nán chūn cǎo shēng  
míng qīng tóng tiān bái   qiě zuì shuì dào dēng qíng  
shào nián gāo lùn zhēng róng   lǎo xué hán chán shēng  
duàn jiā shān kōng   shǒu chán jiàn wàng qíng  
gōng míng jiǔ zhī qián cuò   hūn jià yóu shēng  
jiā shì shū nán biàn 便 fèi   màn liú àn shàng tiě dēng qíng  
zhé guān shì guī   luò lián yǒu shēng  
shǒu tiān tóng xiào   mén suì wǎn shèng qíng  
huáng gǎng yǎng chéng chén   bái shǒu cuō tuó wèi hòu shēng  
guī qiě ān nán xiàng   kàn zuì zhǎng qíng