次韻子瞻游羅浮山

宋代 蘇轍
客迷墮澗逢玉京,雲行夭喬風號鳴。 暗中過盡石髓滑,驚喜觀闕朝霞明。 東坡南去類此客,擠者力盡非求生。 偶然瀕海少氛氣,復有福地容躬耕。 諸侯歷聘謝魯叟,茅檐燕坐師老彭。 天樞旋結日珠重,人寰下視鴻毛輕。 俗緣漸覺冰雪解,元氣戶復蛟虬獰。 遠遊脫屣入蓋竹,初怪長史留家庭。 後來玉斧小兒子,亦入真誥參仙經。 試令子弟學諸許,還家不用劍閣銘。 洞天聞亦有圖籍,但恐未免如公卿。 此心愿與世無事,不願與世平不平。
duò jiàn féng jīng   yún xíng yāo qiáo fēng hào míng  
àn zhōng guò jǐn shí suǐ huá   jīng guān quē zhāo xiá míng  
dōng nán lèi   zhě jìn fēi qiú shēng  
ǒu rán bīn hǎi shǎo fēn   yǒu róng gōng gēng  
zhū hóu pìn xiè sǒu   máo yán yàn zuò shī lǎo péng  
tiān shū xuán jié zhū zhòng   rén huán xià shì hóng máo qīng  
yuán jiàn jué bīng xuě jiě   yuán jiāo qiú níng  
yuǎn yóu tuō gài zhú   chū guài zhǎng shǐ liú jiā tíng  
hòu lái xiǎo ér zi   zhēn gào cān xiān jīng  
shì lìng xué zhū   huán jiā yòng jiàn míng  
dòng tiān wén yǒu   dàn kǒng wèi miǎn gōng qīng  
xīn yuàn shì shì   yuàn shì píng píng