次韻子瞻游富陽普照寺

宋代 蘇轍
塵埃日已遠,斗數更無餘。 寺到逢門入,詩成信手書。 山深僧自樂,路遠客終疏。 訪盡前朝景,它年一告予。
chén āi yuǎn   dòu shù gèng  
dào féng mén   shī chéng xìn shǒu shū  
shān shēn sēng   yuǎn zhōng shū  
fǎng jǐn qián cháo jǐng   nián gào