次韻子瞻游道場山何山

宋代 蘇轍
兩山相負為峰麓,流水重重注溪谷。 遊人上尋流水源,未覺崎嶇病雙足。 山深下視雲漫漫,徑垂石底千屈盤。 松林陰森白日靜,忽驚人世如奔湍。 客行不避苦寒出,僧定端居不下席。 人生嗟與草木同,置身所在由初植。 堂中白佛青髻鬟,氣象沖淡非人間。 坐令遠客厭奔走,徑欲築室依空山。 木魚桹々夜將旦,星斗欹斜掛山半。 行役有程未可留,將出山門復長嘆。
liǎng shān xiāng wèi fēng   liú shuǐ chóng chóng zhù  
yóu rén shàng xún liú shuǐ yuán   wèi jué bìng shuāng  
shān shēn xià shì yún màn màn   jìng chuí shí qiān pán  
sōng lín yīn sēn bái jìng   jīng rén shì bēn tuān  
xíng hán chū   sēng dìng duān xià  
rén shēng jiē cǎo tóng   zhì shēn suǒ zài yóu chū zhí  
táng zhōng bái qīng huán   xiàng chōng dàn fēi rén jiān  
zuò lìng yuǎn yàn bēn zǒu   jìng zhù shì kōng shān  
láng jiāng dàn xīng   dǒu xié guà shān bàn    
xíng yǒu chéng wèi liú   jiāng chū shān mén cháng tàn