次韻子瞻潁州留別二首

宋代 蘇轍
託身遊宦鄉,終老羨箕潁。 隱居亦何樂,親愛形隨影。 念兄適吳越,霜降水初冷。 翩然事舟楫,棄此室廬靜。 平明知當發,中夜抱虛警。 永懷江上宅,歸計失不猛。 人生徇所役,有若魚墮井。 遠行豈易還,劇飲終難醒。 不如早自乞,閒日庶猶永。 世事非所憂,多憂亦誰省。 放舟清淮上,盪潏洗心胸。 所遇日轉勝,恨我不得同。 江淮忽中斷,陂埭何重重。 紫蟹三寸筐,白鳧五尺童。 赤鯉寒在汕,紅粳滿霜風。 西成百物賤,加餐慰貧窮。 胡為復相念,未肯安南東。 人生免饑寒,不受外物攻。 不見田野人,四壁編茅蓬。 有食輒自樂,誰知富家翁。
tuō shēn yóu huàn xiāng   zhōng lǎo xiàn yǐng  
yǐn   qīn ài xíng suí yǐng  
niàn xiōng shì yuè   shuāng jiàng shuǐ chū lěng  
piān rán shì zhōu   shì jìng  
píng míng zhī dāng   zhōng bào jǐng  
yǒng huái jiāng shàng zhái   guī shī měng  
rén shēng xùn suǒ   yǒu ruò duò jǐng  
yuǎn xíng hái   yǐn zhōng nán xǐng  
zǎo   xián shù yóu yǒng  
shì shì fēi suǒ yōu   duō yōu shuí shěng  
fàng zhōu qīng huái shàng   dàng jué xīn xiōng  
suǒ zhuǎn shèng   hèn tóng  
jiāng huái zhōng duàn   bēi dài chóng chóng  
xiè sān cùn kuāng   bái chǐ tóng  
chì hán zài shàn   hóng jīng mǎn 滿 shuāng fēng  
西 chéng bǎi jiàn   jiā cān wèi pín qióng  
wéi xiāng niàn   wèi kěn ān nán dōng  
rén shēng miǎn hán   shòu wài gōng  
jiàn tián rén   biān máo péng  
yǒu shí zhé   shéi zhī jiā wēng