次韻子瞻夜坐

宋代 蘇轍
月入虛窗疑欲旦,香凝幽室久猶薰。 清風巧為吹余瘴,疏雨時來報斷雲。 南海炎涼身已慣,北方毀譽耳誰聞。 遙知掛壁瓢無酒,歸舶還將一酌分。
yuè chuāng dàn   xiāng níng yōu shì jiǔ yóu xūn  
qīng fēng qiǎo wèi chuī zhàng   shū shí lái bào duàn yún  
nán hǎi yán liáng shēn guàn   běi fāng huǐ ěr shuí wén  
yáo zhī guà piáo jiǔ   guī hái jiāng zhuó fēn