次韻子瞻題張公詩卷後

宋代 蘇轍
世俗甘枉尺,所願求直尋。 不知一律訛,大樂無完音。 見利心自搖,慮害安得深。 至人不妄言,淡如朱絲琴。 悲傷感舊俗,不類騷人淫。 又非避世翁,閔嘿遽陽暗。 嘐々晨雞鳴,豈問晴與陰。 世人積寸木,坐使高樓岑。 晚歲臥草廬,誰聽梁甫吟。 它年楚倚相,儻能記愔愔。
shì gān wǎng chǐ   suǒ yuàn qiú zhí xún  
zhī é   wán yīn  
jiàn xīn yáo   hài ān shēn  
zhì rén wàng yán   dàn zhū qín  
bēi shāng gǎn jiù   lèi sāo rén yín  
yòu fēi shì wēng   mǐn hēi yáng àn  
xiāo chén míng   wèn qíng yīn    
shì rén cùn   zuò shǐ 使 gāo lóu cén  
wǎn suì cǎo   shuí tīng liáng yín  
nián chǔ xiāng   tǎng néng yīn yīn