次韻子瞻題孫莘老墨妙亭

宋代 蘇轍
高岸為穀穀為陵,一時豪傑空飛騰。 身隨造化不復返,忽若野雀逢蒼鷹。 當年碑刻最深固,風吹土蝕消無棱。 遺文漫滅雨中跡,翠石斷裂春後冰。 古墳欲毀野廟廢,行人不去往鞍憑。 書生耽玩立風雪,飢驢厭苦疲奴憎。 愛之欲取恨無力,旋揉翠墨濡黃繒。 不如好事孫太守,牛車徙置華堂登。 繞牆羅列耀珪璧,罷燕起讀留賓朋。 卻思遺蹟本安在,原隰處處荒榛藤。 田夫野老誰復顧,鬼火夜照來寒燈。 廢興聚散一如此,反使涕泗沾人膺。
gāo àn wèi wèi líng   shí háo jié kōng fēi téng  
shēn suí zào huà fǎn   ruò què féng cāng yīng  
dāng nián bēi zuì shēn   fēng chuī shí xiāo léng  
wén màn miè zhōng   cuì shí duàn liè chūn hòu bīng  
fén huǐ miào fèi   xíng rén wǎng ān píng  
shū shēng dān wán fēng xuě   yàn zēng  
ài zhī hèn   xuán róu cuì huáng zēng  
hǎo shì sūn tài shǒu   niú chē zhì huá táng dēng  
rào qiáng luó liè yào 耀 guī   yàn liú bīn péng  
què běn ān zài   yuán chù chù huāng zhēn téng  
tián lǎo shuí   guǐ huǒ zhào lái hán dēng  
fèi xīng sàn   fǎn shǐ 使 zhān rén yīng