次韻子瞻特來高安相別先寄遲適遠卻寄邁迨過

宋代 蘇轍
老兄騎騾日百里,據鞍作詩若翻水。 忽吟春草思惠連,因之亦夢添丁子。 群兒競長堪一笑,老馬臥餐何日起。 聞兄盡室皆舊人,見面未曾惟遁耳。 遲年最長二十六,已能幹父窮愁里。 豫兒揚眉稍剛勁,黨子溫純無慍喜。 我兄憔悴我亦窮,門戶久長真待爾。 但令戢戢見頭角,甑倒囊空定何恥。 家藏萬卷鬚盡讀,此外一簪無所恃。 船中未用廢詩書,閉窗莫看江山美。
lǎo xiōng luó bǎi   ān zuò shī ruò fān shuǐ  
yín chūn cǎo huì lián   yīn zhī mèng tiān dīng  
qún ér jìng zhǎng kān xiào   lǎo cān  
wén xiōng jìn shì jiē jiù rén   jiàn miàn wèi céng wéi dùn ěr  
chí nián zuì zhǎng èr shí liù   néng gàn qióng chóu  
ér yáng méi shāo gāng jìng   dǎng zi wēn chún yùn  
xiōng qiáo cuì qióng   mén jiǔ cháng zhēn dài ěr  
dàn lìng jiàn tóu jiǎo   zèng dǎo náng kōng dìng chǐ  
jiā cáng wàn juàn jǐn   wài zān suǒ shì  
chuán zhōng wèi yòng fèi shī shū   chuāng kàn jiāng shān měi