次韻子瞻送楊傑主客奉詔同高麗僧游錢塘

宋代 蘇轍
人言長安遠如日,三韓住處朝日赤。 飛帆走馬入齊梁,卻渡吳江食吳橘。 玉門萬里唯言九,行人淚墮陽關酒。 佛法西來到此間,遍滿曾如屈伸手。 出家王子身心虛,飄然渡海如過渠。 遠來忽見傾盆雨,屬國真逢戴角魚。 至人無心亦無法,一物不見誰為敵。 東海東邊定有無,拍手笑作中朝客。
rén yán cháng ān yuǎn   sān hán zhù chù cháo chì  
fēi fān zǒu liáng   què jiāng shí  
mén wàn wéi yán jiǔ   xíng rén lèi duò yáng guān jiǔ  
西 lái dào jiān   biàn mǎn 滿 céng shēn shǒu  
chū jiā wáng shēn xīn   piāo rán hǎi guò  
yuǎn lái jiàn qīng pén   shǔ guó zhēn féng dài jiǎo  
zhì rén xīn   jiàn shuí wèi  
dōng hǎi dōng bian dìng yǒu   pāi shǒu xiào zuò zhōng cháo