次韻子瞻梳頭

宋代 蘇轍
水上有車車自翻,懸溜如線垂前軒。 霜蓬已枯不再綠,有客勸我抽其根。 枯根一去紫茸茁,珍重已試幽人言。 紛紛華發何足道,當返六十過去魂。
shuǐ shàng yǒu chē chē fān   xuán liū xiàn chuí qián xuān  
shuāng péng zài   yǒu quàn chōu gēn  
gēn róng zhuó   zhēn zhòng shì yōu rén yán  
fēn fēn huá dào   dāng fǎn liù shí guò hún