次韻子瞻山村五絕

宋代 蘇轍
山行喜遇酒旗斜,無限桃花續杏花。 與世噶真避世,將家漂蕩似無家。 塍間白水細無聲,日暖泥融草不生。 似恐田家忘帝力,多差使者出催耕。 旋舂紅稻始經鐮,新煮黃雞取次甜。 無慕無營人自樂,莫將西子愧無鹽。 昇平事業苦匆匆,未信浮名到底空。 何用橐駝朝塞外,試聽碌軸語場中。 貧賤終身未要羞,山林難處便堪愁。 近來南海波尤惡,未許乘桴自在游。
shān xíng jiǔ xié   xiàn táo huā xìng huā  
shì zhēn shì   jiāng jiā piāo dàng shì jiā  
chéng jiān bái shuǐ shēng   nuǎn róng cǎo shēng  
shì kǒng tián jiā wàng   duō chāi shǐ 使 zhě chū cuī gēng  
xuán chōng hóng dào shǐ jīng lián   xīn zhǔ huáng tián  
yíng rén   jiāng 西 kuì yán  
shēng píng shì cōng cōng   wèi xìn míng dào kōng  
yòng tuó tuó cháo sài wài   shì tīng zhóu chǎng zhōng  
pín jiàn zhōng shēn wèi yào xiū   shān lín nán chǔ biàn 便 kān chóu  
jìn lái nán hǎi yóu è   wèi chéng zai yóu