次韻子瞻渼陂魚

宋代 蘇轍
渼陂霜落魚可掩,枯芡破盤蒲折劍。 巨斧敲冰已暗知,長叉刺浪那容閃。 鯨孫蛟子誰復惜,朱鬣金鱗漫如染。 邂逅相遭已失津,偶然一掉猶思塹。 嗟君遊宦久羊炙,有似遠行安野店。 得魚未熟口流涎,豈有哀矜自欺僭。 人生飽足百事已,美味那令一朝欠。 少年勿笑貪七箸,老病行看費針砭。 羊生懸骨空自飢,伯夷食菜有不贍。 清名驚世不益身,何異飲醯徒醅釅。
měi bēi shuāng luò yǎn   qiàn pán zhé jiàn  
qiāo bīng àn zhī   zhǎng chā làng róng shǎn  
jīng sūn jiāo shuí   zhū liè jīn lín màn rǎn  
xiè hòu xiāng zāo shī jīn   ǒu rán diào yóu qiàn  
jiē jūn yóu huàn jiǔ yáng zhì   yǒu yuǎn xíng ān diàn  
wèi shú kǒu liú xián   yǒu āi jīn jiàn  
rén shēng bǎo bǎi shì   měi wèi lìng zhāo qiàn  
shào nián xiào tān zhù   lǎo bìng xíng kàn fèi zhēn biān  
yáng shēng xuán kōng   shí cài yǒu shàn  
qīng míng jīng shì shēn   yǐn pēi yàn