次韻子瞻和子由觀韓干馬因論伯畫天馬

宋代 黃庭堅
于闐花驄龍八尺,看雲不受絡頭絲。 西河驄作蒲萄錦,雙瞳夾鏡耳卓錐。 長楸落日試天步,知有四極無由馳。 電行山立氣深穩,可耐珠韉白玉羈。 李侯一顧嘆絕足,領略古法生新奇。 一日真龍入圖畫,在坰群雄望風雌。 曹霸弟子沙苑丞,喜作肥馬人笑之。 李侯論干獨不爾,妙畫骨相遺毛皮。 翰林評書乃如此,賤肥貴瘦渠未知。 況我平生賞神駿,僧中雲是道林師。
tián huā cōng lóng chǐ   kàn yún shòu luò tóu
西 cōng zuò táo jǐn   shuāng tóng jiā jìng ěr zhuō zhuī
cháng qiū luò shì tiān   zhī yǒu yóu chí
diàn xíng shān shēn wěn   nài zhū jiān bái
hóu tàn jué   lǐng lüè shēng xīn
zhēn lóng huà   zài jiōng qún xióng wàng fēng
cáo shā yuàn chéng   zuò féi rén xiào zhī
hóu lùn gàn ěr   miào huà xiāng máo
hàn lín píng shū nǎi   jiàn féi guì shòu wèi zhī
kuàng píng shēng shǎng shén jùn 駿   sēng zhōng yún shì dào lín shī