次韻子瞻過海

宋代 蘇轍
我遷海康郡,猶在寰海中。 送君渡海南,風帆若張弓。 笑揖彼岸人,回首平生空。 平生定何有,此去未可窮。 惜無好勇夫,從此乘桴翁。 幽子疑龍蝦,牙須竟誰雄。 閉門亦勿見,一嗅同香風。 晨朝飽粥飯,洗缽隨僧鍾。 有問何時歸,茲焉若將終。 居家出家人,豈復懷兒童。 老聃真吾師,出入初猶龍。 籠樊顧甚密,俯首姑爾容。 眾人指我笑,韁鎖無此工。 一瞬千佛土,相期兜率宮。
qiān hǎi kāng jùn   yóu zài huán hǎi zhōng  
sòng jūn hǎi nán   fēng fān ruò zhāng gōng  
xiào àn rén   huí shǒu píng shēng kōng  
píng shēng dìng yǒu   wèi qióng  
hǎo yǒng   cóng chéng wēng  
yōu lóng xiā   jìng shuí xióng  
mén jiàn   xiù tóng xiāng fēng  
chén cháo bǎo zhōu fàn   suí sēng zhōng  
yǒu wèn shí guī   yān ruò jiāng zhōng  
jiā chū jiā rén   huái ér tóng  
lǎo dān zhēn shī   chū chū yóu lóng  
lóng fán shén   shǒu ěr róng  
zhòng rén zhǐ xiào   jiāng suǒ gōng  
shùn qiān   xiāng dōu shuài gōng