次韻子瞻獨覺

宋代 蘇轍
咄咄書空中有怪,內熱搜膏發癰疥。 羹藜飯芋如固然,飽食安眠真一快。 午雞鳴屋呼不起,欠伸吉貝重衾里。 此身南北付天工,竹杖芒鞋即行李。 夜長卻對一燈明,上池溢流微有聲。 幻中非幻人不見,本來日月無陰晴。
duō duō shū kōng zhōng yǒu guài   nèi sōu gāo yōng jiè  
gēng fàn rán   bǎo shí ān mián zhēn kuài  
míng   qiàn shēn bèi chóng qīn  
shēn nán běi tiān gōng   zhú zhàng máng xié xíng  
zhǎng què duì dēng míng   shàng chí liú wēi yǒu shēng  
huàn zhōng fēi huàn rén jiàn   běn lái yuè yīn qíng