次韻子瞻端午日與遲適遠三子出遊

宋代 蘇轍
人生逾四十,朝日已過午。 一違少壯樂,日迫老病苦。 丹心變為灰,白髮粲可數。 惟當理鋤櫌,教子蓺稷黍。 誰令觸網羅,展轉在荊楚。 平生手足親,但作十日語。 朝游隔提攜,夜臥困烝煮,未歌《棠棣》詩,已治芻靈祖。 士生際風雲,富貴若騎虎。 奈何貧賤中,所欲空齟齬。 古
rén shēng shí   cháo guò  
wéi shào zhuàng   lǎo bìng  
dān xīn biàn wéi huī   bái càn shǔ  
wéi dāng chú yōu   jiào shǔ  
shuí lìng chù wǎng luó   zhǎn zhuǎn zài jīng chǔ  
píng shēng shǒu qīn   dàn zuò shí  
cháo yóu xié   kùn zhēng zhǔ   wèi táng shī zhì   chú líng      
shì shēng fēng yún   guì ruò  
nài pín jiàn zhōng   suǒ kōng