次韻子瞻病中大雪

宋代 蘇轍
吾兄筆鋒雄,詩俊不可和。 雪中思清絕,韻惡愈難奈。 殷勤賦黃竹,自勸飲白墮。 言隨飛花落,意與長風簸。 餘力遠見撩,千里寄?崔嵯。 嗟予學久廢,有類轉空磨。 研磨久無得,安可待充貨。 空記乘峽船,行意被摧剉。 溟閈覆洲渚,泠洌光照坐。 我唱君實酬,馳騁不遑臥。 譬如逐獸盧,豈覺山徑坷。 酒肴助喧熱,筆硯盡沾涴。 詩詞禁推類,令肅安敢破。 亦有同行人,牽挽赴程課。 爾來隔秦魏,渴望等飢餓。 徒然遇佳雪,有酒誰與賀。
xiōng fēng xióng   shī jùn  
xuě zhōng qīng jué   yùn è nán nài  
yīn qín huáng zhú   quàn yǐn bái duò  
yán suí fēi huā luò   cháng fēng  
yuǎn jiàn liāo   qiān   ? cuī cuó  
jiē xué jiǔ fèi   yǒu lèi zhuǎn kōng  
yán jiǔ de   ān dài chōng huò  
kōng chéng xiá chuán   xíng bèi cuī cuò  
míng hàn zhōu zhǔ   líng liè guāng zhào zuò  
chàng jūn shí chóu   chí chěng huáng  
zhú shòu   jué shān jìng  
jiǔ yáo zhù xuān   yàn jǐn zhān  
shī jìn tuī lèi   lìng ān gǎn  
yǒu tóng háng rén   qiān wǎn chéng  
ěr lái qín wèi   wàng děng è  
rán jiā xuě   yǒu jiǔ shuí