次韻子云途中見寄

宋代 韓元吉
輕風獵獵轉殘紅,春去荒村暮雨中。 花影帶寒猶黯淡,山光和霧更空濛。 百年拚卻身長醉,五斗由來計日窮。 慚愧賓朋有膠漆,不堪兄弟苦西東。
qīng fēng liè liè zhuǎn cán hóng   chūn huāng cūn zhōng  
huā yǐng dài hán yóu àn dàn   shān guāng gèng kōng méng  
bǎi nián pàn què shēn cháng zuì   dǒu yóu lái qióng  
cán kuì bīn péng yǒu jiāo   kān xiōng 西 dōng