次韻子云春日

宋代 韓元吉
問舍求田苦未成,定逢丘壑眼先明。 極知官事無時了,且作青山任意行。 元亮折腰應自笑,子荊洗耳詎忘情。 不妨同是催科拙,下考他年更類城。
wèn shě qiú tián wèi chéng   dìng féng qiū yǎn xiān míng  
zhī guān shì shí le   qiě zuò qīng shān rèn xíng  
yuán liàng zhé yāo yīng xiào   zi jīng ěr wàng qíng  
fáng tóng shì cuī zhuō   xià kǎo nián gèng lèi chéng